Fville – Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng
0

Viết tặng hai người anh cả trong gia phả họ “Phăn”. Một người bị NÚI bay xém qua mái đầu, toác mất mảng da mặt. Bù lại, anh có đầu óc thông minh nhanh nhạy, não tầm cỡ có sỏi thần, lắm tài lẻ. Người còn lại, mới lọt lòng đã được MẶT TRỜI giáng chiếu, sáng chói cả toàn thân. Thế nên đẹp trai rạng ngời, bụng còn kết tủa “sá lị” là chuyện có thật, tửu lượng như thần, bao cô em say đắm. Ở Fville có lẽ không ai là không biết đến hai nhân vật này.


FVILLE ! Nơi tôi coi là ngôi nhà thứ hai của mình. Bản thân đang onsite ở phương trời xa xôi, bỗng thấy nhớ nhà da diết. Từng ngóc ngách: lối đi lên “nhà hoa” cạnh guest house F1, “cổng vòm” vườn trúc nối sang F2, “hầm rượu” xe cộ giăng giăng lẫn “ngách gà” sân bóng…cứ dần dần hiện ra, càng lúc càng rõ nét hơn. Nói về Fville bây giờ, mang cái tiếng “quê mùa” để lừa bọn “thành phố” ngốc nghếch thôi, chứ thực chất bọn tôi “hiện đại” đến bất ngờ. Hễ ai ở “dưới xuôi” lên “miền ngược” này chắc đều ngỡ tưởng như đang đi nghỉ mát ở resort chứ đâu giống cái chỗ đi làm. Nếu bạn yêu thích vận động, có thể đến với khu thể thao liên hiệp Fville với đầy đủ các bộ môn đa dạng như: Yoga, gym, dance, bi-a, thể dục dụng cụ…v….v…Hoặc chỉ là bạn muốn xả hơi sau 1 ngày làm việc căng thẳng thì còn ngần ngại gì mà không nhảy xuống bể bơi, xách giầy ra sân mà đá bóng. Lúc rảnh quá hoặc stress quá thì sao ? Làm 1 turn Azzan nhâm nhi ly cafe chém gió có lẽ cũng là một phương án hay. Còn nếu bạn thuộc tuýp người nghệ sĩ ? Quá đơn giản ! Gia nhập câu lạc bộ(clb) Guitar, clb âm nhạc để thỏa sức đam mê nhé !
Đúng là nhà chẳng có gì ngoài điều kiện. Cơ sở vật chất thì quá OK rồi, còn một thứ đặc biệt nữa để dẫu có đi đâu tôi vẫn luôn nhớ về, đó chính là “đời sống tinh thần”. Riêng khoản này hiếm có nơi nào sánh được, kể cả là những doanh nghiệp nước ngoài. Ngày xưa thì ông “Núi bay” đảm nhiệm, tạo sân chơi cho anh em, giờ thì đang là ông “Trời giáng” đang một tay cân cả bản đồ. Cũng chẳng nhớ rõ lắm, từ ngày tôi mới lên Fville, đã thấy ông “Núi bay” đóng đô trên này rồi. Có lẽ, ổng nằm trong số những người đầu tiên lên đây theo chiến lược phát triển của công ty. Chẳng ai biết công việc của ổng cụ thể là gì, chỉ biết event nào cũng thấy ông cầm mic nói năng luyên thuyên khiến anh em cười phớ lớ như được mùa. Độ nào không thấy cầm mic thì y rằng sẽ cầm cả quyển polime để trao thưởng cho anh em tham gia chơi game. Ngày ấy mới chỉ có “Làng quê xưa” chứ đã làm gì có “Hà Nội phố” như bây giờ. Và có lẽ chiếc tượng Cuder là hình nền check-in thân thuộc nhất của anh em trong Làng.
Cho đến đến ngày F2 đi vào hoạt động, cũng là thời điểm ông “Trời giáng” bắt đầu chuyển công tác lên Làng. Fville lại càng nhiều màu sắc hơn khi hàng loạt các clb mới được sinh ra và đặc biệt là chốn thiên thần “Góc Hà Nội”. Quán trà đá chỉ hoạt động 1h/ngày (giờ nghỉ trưa từ 12h->13h) nhưng lại chính là nơi giải trí vô cùng hay ho. Lúc này, ông “Núi bay” tiến lên bay lượn khắp Bắc Trung Nam rồi nhưng thi thoảng vẫn lên Làng ngồi trà đá đánh cờ với tôi. Đội ngũ “Phăn” kiêm nhiệm cũng đắt đầu được xây dựng và đào tạo một cách có quy mô hơn. Cũng vì thế, các hoạt động văn hóa ở Làng ngày càng chất lượng. Ông “Trời giáng” thì vốn đẹp trai nên không thích nói nhiều, vì nói nhiều toàn thành nói lắp. Bình thường sống hòa đồng và giản dị, nhưng mỗi khi có vụ to to mới thấy bảnh vô cùng, dùng toàn hàng hiệu và đặc biệt là chỉ dùng các phụ kiện bằng “da thật”. Với bản tánh ham vui, tôi đã “sa chân lỡ bước” và trở thành một trong những thằng em của hai ổng. Nhà thì bao việc, mà hai ông này lo việc quốc dân còn nhiều hơn cả việc nhà. Quanh năm event quần quật, bọn tôi sát cánh bên nhau tạo ra những tiếng cười, những giá trị tinh thần cho toàn thể dân Làng. Và cũng thật thiếu sót nếu như tôi không nhắc nhẹ đến một người chị nữa, cô Tấm của Làng ta. Nhưng giờ chị cũng đi ra tiền tuyến, đi xa quá xa rồi, bọn tôi ới không ra 😃.
Vừa mới đây, nghe tin hai anh, một người quyết định “nhấp chuộc dừng cuộc chơi”, một người thì “chậm lại một chút tìm kiếm cơ hội riêng cho mình” mà buồn quá =)). Vẫn nhắc lại câu cũ anh nhỉ : “Đã là anh em thì mãi mãi là anh em !”. Chờ em về đi nhậu nhé !
Trời chuyển sang thu, những vệt nắng chiều không còn ran rát nữa. Nhìn lại bức ảnh cũ tôi đã chụp cũng vào đúng thời điểm này năm 2016. Có một Fville đẹp như vậy!

𝑇𝑎́𝑐 𝑔𝑖𝑎̉: 𝑃𝑎 𝑇𝑒𝑜